Về An Giang, có bao giờ bạn tự hỏi mùi vị của ký ức đậm đà ra sao, hình hài của nỗi nhớ quê nhà tròn méo thế nào không?
Với nhiều người con xứ này, câu trả lời nằm gọn trong một tô bún cá nóng hổi. Thiệt là, tô bún cá Châu Đốc vàng ươm màu nghệ, thơm lừng mùi sả, ngọt thanh vị cá đồng không chỉ là một món ăn, mà còn là cả một bầu trời thương nhớ, là hương vị mộc mạc mà sâu nặng nghĩa tình của đất và người phương Nam.
Linh hồn từ nồi nước lèo vàng màu nắng hạ
Để mần được một nồi nước lèo cho ra tấm ra món, người ta phải lựa cái xương ống thiệt ngon, ninh trên lửa riu riu suốt mấy tiếng đồng hồ. Vừa ninh vừa vớt bọt, ấy là cái bí quyết để nước dùng trong veo mà ngọt lịm. Nhưng cái hồn của nồi nước lèo bún cá Châu Đốc lại nằm ở cái màu vàng óng ả, đẹp như màu nắng chiều nghiêng trên đồng lúa. Màu vàng ấy được tạo nên từ nghệ tươi giã nhuyễn, xào sơ với sả cho dậy mùi thơm. Mùi thơm ấy nó quyện vào làn khói, bay xa mấy nhà vẫn còn ngửi thấy, kêu gọi người ta về với bữa cơm quê.
Nước lèo chỉ vừa đủ độ béo, thanh tao chứ không ngấy, mang vị ngọt của xương, thơm của nghệ và sả, một hương vị đặc trưng không thể nào lẫn vào đâu được, dẫu cho món bún cá đã đi khắp mọi miền.

Con cá lóc miệt đồng và những thức ăn kèm hào sảng
Người Châu Đốc chỉ chịu dùng cá lóc đồng cho món bún của mình. Con cá lóc miệt vườn, thịt nó chắc, nó ngọt, lại ít xương. Người nấu phải khéo léo lắm, gỡ hết phần xương, chỉ giữ lại những miếng thịt cá trắng ngần. Thịt cá ấy được xào sơ qua với nghệ, vừa để khử mùi tanh, vừa để miếng cá thêm đậm đà, thấm thía. Đầu cá được giữ lại, dành cho những ai thích cái thú gỡ gạc, chấm cùng chén nước mắm mặn có mấy lát ớt xanh cay xè thì còn gì bằng.
Một sự kết hợp ngẫu hứng nhưng lại làm nên cái duyên khó cưỡng cho tô bún chính là mấy miếng thịt heo quay. Miếng thịt có cả nạc lẫn mỡ, da thì giòn rụm, cắn một miếng nghe tan trong miệng, ấy vậy mà lại hợp với cái vị thanh của nước lèo đến lạ.
Xem thêm: Khô vũ nữ chân dài An Giang và điệu valse của đồng đất
Và đã ăn bún thì không thể thiếu rau. Đĩa rau ăn kèm của bún cá Châu Đốc cũng là cả một “vườn bách thảo” của miền Tây sông nước:

- Rau muống bào giòn giòn
- Bắp chuối xắt mỏng
- Giá đỗ tươi roi rói
- Rau răm, diếp cá thơm nồng
- Và đặc biệt nhất, không thể thiếu bông điên điển vàng tươi, một món quà của mùa nước nổi.
Trộn đều tất cả lại, thêm chút ớt sa tế cay nồng, vắt một miếng chanh rồi hít hà một hơi… Chao ôi, cái vị ngọt của cá, béo của thịt quay, giòn của rau, thơm của nước lèo quyện vào nhau, đánh thức hết mọi giác quan. Ăn một tô bún cá Châu Đốc không chỉ để no cái bụng, mà còn để thấy ấm lòng, để thấy mình đang ôm trọn vào lòng cả một vùng đất phương Nam thiệt thà, hào sảng, nghen.
Vậy đó, tô bún cá Châu Đốc đâu chỉ để ăn cho qua bữa, mà nó là cả một câu chuyện về miền đất và con người An Giang. Nếu có dịp xuôi về miệt sông nước này, bạn đừng quên ghé lại mà hít hà một tô bún nóng hổi nghen. Để thấy cái vị quê hương nó thấm đẫm đầu lưỡi, để cái màu vàng ươm của nghệ nhuộm vàng cả nỗi nhớ. Thiệt là, ăn rồi mới thấy, cái tình người miền Tây nó đậm đà, mộc mạc y như nồi nước lèo vậy đó, thương lắm!