Có ai về Tịnh Biên, An Giang, đi giữa bưng biền mà nghe người ta kháo nhau về một “vũ nữ chân dài” làm say lòng lữ khách, để rồi ngẩn ngơ khi biết đó là cái tên mỹ miều người miệt vườn đặt cho món khô nhái trứ danh…
Thiệt là ngộ! Cái con nhái cơm nhỏ xíu, quanh năm ở đồng ruộng miền Tây, vậy mà qua bàn tay khéo léo của người dân ấp Vĩnh Hạ, xã Vĩnh Trung, lại hóa thân thành một món ngon nức tiếng. Món ăn chơi mà nghe tên thôi đã thấy tò mò, để rồi nếm thử một lần là ghiền, là nhớ hoài cái vị giòn thơm, cay mặn đậm đà ấy. Dân nhậu sành điệu còn đặt cho nó cái tên “kiều nữ đại gia” mới oách chứ!
Thức trọn đêm trường, săn lùng “kiều nữ”
Để mần nên món khô trứ danh này, đâu có dễ. Phải là mấy chàng thanh niên trai tráng, mắt sáng tay nhanh, mới lặn lội ngoài đồng từ chạng vạng tối tới khuya lơ khuya lắc. Đồ nghề cũng đơn sơ thôi, chỉ có chiếc bình ắc quy, cái đèn soi, cái rọng sắt với cái chụp. Ấy vậy mà một đêm hè oi nồng, họ có thể kiếm được cả chục ký nhái tươi. Mùa đông thì ít hơn, chừng bốn ký, nhưng cũng đủ để cho ra lò một ký khô thành phẩm.
Cứ bốn ký nhái tươi mới cho ra được một ký khô. Nhái bắt về phải lột da, làm sạch, rồi tẩm ướp với bao nhiêu là gia vị theo bí quyết riêng. Phải phơi đủ hai nắng gắt thì khô mới đạt chuẩn. Trời không thương, con nắng yếu ớt thì phải sấy bằng lò, canh lửa riu riu cho khô đều mà không bị cháy.
Vị ngon trên đầu lưỡi, nhớ hoài chẳng quên
Khô nhái ngon nhất là chiên giòn. Bỏ vô chảo dầu nóng, nó phồng lên, vàng rượm, thơm nức mũi. Người ăn cứ vậy mà nhai, nhai luôn cả xương lẫn thịt. Cái giòn tan trong miệng, quyện với vị ngọt dịu của thịt nhái, vị mằn mặn, cay cay của gia vị, thiệt không có món khô nào sánh bằng.
Chén rượu đế cay nồng, đĩa khô “vũ nữ chân dài” giòn rụm, thêm vài ba câu chuyện phiếm bên bạn hiền… Cái thú “lai rai” của người miền Tây đôi khi chỉ giản dị và đậm đà như vậy đó nghen.
Bởi cái ngon đặc biệt và cái tên ngộ nghĩnh đó mà khô nhái ngày càng được ưa thích, trở thành một nét riêng của ẩm thực An Giang. Giá có khi lên tới mấy trăm ngàn một ký, nhứt là dịp Tết, có tiền chưa chắc đã mua được. Vậy mới biết, cái “vũ nữ” đồng quê này cũng kiêu sa và đắt giá lắm à!
Món khô nhái Tịnh Biên đâu chỉ là một món ăn, nó là cả một câu chuyện của xứ này. Chuyện về những đêm trắng săn lùng “vũ nữ”, về cái nắng cái gió bưng biền hun nên từng con khô thơm giòn. Mỗi miếng khô nhai rôm rốp trong miệng hổng khác gì một điệu valse của đồng đất An Giang, vừa rộn ràng vừa thi vị. Có dịp về An Giang, bạn đừng quên tìm cho được dĩa khô “kiều nữ” này nghen. Nhâm nhi chút đặc sản, nghe điệu valse giòn tan trên đầu lưỡi, mới thấy hết cái tình của người, của đất nơi đây.